Hôm nay đọc topic "Ba anh từng là khách mua dâm của tôi" với thấy có bạn nhắc về "Mẹ em từng là máy bay của tôi" khiến mình có cảm hứng về "Yêu phi công của mẹ".
Chuyện đầu tay, viết hăng say cả buổi. Hay dở gì bà con xí xóa, nhầm nhọt đâu mod chuyển giùm xóa giúp. Cảm ơn tất cả!
Gửi mẹ,
Con muốn viết thư này cho mẹ, để nói lên những cảm xúc thật khó nói trong con. Con không dám nói với mẹ, và cũng không biết nói thế nào, vì thực sự con không hiểu chính mình, không hiểu hoàn cảnh con đang mắc phải. Con ghét con, con ghét mẹ, con ghét cả chú ấy, con ghét tất cả mọi người...
Con đã ước con có đủ dũng cảm để nói với mẹ, rất nhiều lần, nhưng con không thể.
"Con đã yêu chú ấy - phi công của mẹ"
Con xin lỗi mẹ! Đứa con hư hỏng này xin lỗi mẹ!
Mẹ đã hy sinh rất nhiều, vì con. Con biết.
Ba đã không bao giờ xuất hiện trong đời con, và đã vĩnh viễn biến khỏi đời mẹ. Con biết ông ấy là người tồi, và con cũng không bao giờ nhắc đến ông ấy với mẹ.
Con biết "một mình" rất khó khăn với mẹ. Không phải khi mẹ chấp nhận rất nhiều thứ để có chú ấy, mà từ những đêm con chợt tỉnh giấc, thấy mẹ "một mình" lặng lẽ, tay trên tay dưới, người nóng, môi mín, khẽ rên. Con chỉ biết mẹ đang chịu đựng điều gì đó không muốn con biết, mãi năm 11 tuổi con mới biết đó là thủ dâm.
Mẹ đã rất vất vả để nuôi con một mình, không ai giúp đỡ. Mãi sau này khi công việc của mẹ ổn định, mình có điều kiện hơn, mẹ mới bớt vất vả. Bớt vất vả kiếm tiền, và con biết, bớt vất vả những đêm lạnh.
Những đêm mẹ về muộn con biết, mẹ khóc một mình khi lên nằm ôm con con biết. Nhưng mẹ ạ, con chưa biết "thèm" và "yêu" là như thế nào.
Con cảm nhận được thay đổi của cuộc đời mẹ khi có chú ấy. Mẹ vui vẻ hơn, không lầm lũi mỗi khi về khuya, không ôm con khóc nữa. Không phải con gái lớn muốn giấu mẹ cái gì mà đòi ngủ riêng đâu, con không muốn mẹ phải về khuya để hàng xóm đỡ dị nghị thôi. Con muốn người đàn ông ấy có thể ở lại cùng mẹ.
Con có nằm yên lắng nghe những tiếng động từ mẹ và chú ấy, nhưng chỉ là tò mò. Mẹ vẫn nghĩ con còn nhỏ, vâng, con vẫn còn nhỏ. Con không hiểu sao mẹ không chọn một người đàn ông lớn hơn mà lại là một thanh niên trẻ vậy?
Con vẫn còn nhỏ khi con chưa biết yêu.
Con vẫn còn nhỏ khi bạn trai chưa kích thích tình dục nơi con.
Con chỉ có thể hiểu và thông cảm hơn cho mẹ khi con đã lớn, đã biết những nóng bỏng môi hôn, đầu lưỡi, và những đụng chạm cơ thể.
Nhưng tại sao mẹ không ở bên cạnh con khi ấy?
Tại sao mẹ không ở bên cạnh khi con buồn? khi tình đầu của con tan vỡ?
Tại sao lại là chú ấy?
Con biết mẹ có lý do nên mới bắt con gọi chú ấy là "chú", cho dù chú chỉ hơn con vài tuổi. Con biết mẹ luôn tạo khoảng cách giữa con và chú, bắt con lễ phép như với người lớn tuổi, không để có điều kiện cho con và chú hiểu nhau. Con biết mẹ muốn con tránh xa chú.
Nhưng mẹ đã không để ý rằng mẹ đã dần xa con, và mẹ dậy chú ấy quá tốt.
Những ngày con buồn nhất thì, không phải mẹ, mà là chú ấy đã ở bên cạnh, lắng nghe, an ủi con, chọc cho con cười, đẩy con về với cuộc sống hiện tại. Chú quá manly và phong cách. Và cả cái cách chú ấy coi con như là con của bạn gái đã làm con rung động. (con đã cảm thấy thằng bạn trai của con quá đểu và nhạt). Và... con xin lỗi mẹ!
Đã nhiều đêm con nghĩ về việc có chú. Không phải là cướp của mẹ, mà là có chú, dù chỉ một lần. Con cũng đã rất băn khoăn và dằn vặt, nhưng con đã quyết định. Con đã quyến rũ chú, đã nghĩ đến cảnh được chú âu yếm, yêu chiều như mẹ, được cùng chú nồng nàn, nóng bỏng, say sưa thâu đêm... như mẹ. Nhưng chú đã quay lưng bỏ đi. Chú đã đập vỡ trái tim con lần nữa.
Chú đã làm con yêu chú thực sự.
Và giờ đây con không biết phải làm gì.
Con không thể chịu được cảnh người con yêu ngay đây nhưng thật xa cách. Con không thể chịu được những đêm chú ở lại, cùng mẹ làm tình và ôm ấp mẹ cả đêm. Con không thể chịu được khi 2, 3 ngày chú không qua nhà. Con không thể chịu được mình là người thừa của cuộc đời trong khi tim con nóng bỏng mong mỏi.
Con không thể chịu được những ngày tháng này.
Con có thể chờ đến ngày mẹ và chú ấy chia tay, nhưng mẹ có thể chấp nhận chú ấy là con rể??? Liệu con và chú ấy có thể bỏ đi đến một nơi thật xa? Liệu mẹ có thể sống một mình, không có con và cả chú ấy?
Liệu mẹ có thể chấp nhận con gái yêu phi công của mẹ? Mẹ sẽ thế nào nếu biết con gái mẹ thật là hư hỏng?
Mẹ ạ, con rất là mệt mỏi. Con càng mệt mỏi hơn khi phải cố hết sức tỏ ra bình thường, để cả mẹ và chú không biết.
Mẹ ạ, con đang rất bế tắc với chính cuộc đời con.
Mẹ ạ, con yêu chú ấy - phi công của mẹ
Con gái hư hỏng,
Tác giả: 06050011 - thiendia.com - chiều nay

+rev.jpg)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét